和薛先辈见寄初秋寓怀即事之作二十韵

玉律初移候,清风乍远襟。

一声蝉到耳,千炬火然心。

岳静云堆翠,楼高日半沈。

引愁憎暮角,惊梦怯残砧。

露白凝湘簟,风篁韵蜀琴。

鸟喧从果烂,阶净任苔侵。

柿叶添红景,槐柯减绿阴。

采珠逢宝窟,阅石见瑶林。

鲁殿铿寒玉,苔山激碎金。

郤堂流桂景,陈巷集车音。

名自张华显,词因葛亮吟。

水深龙易失,天远鹤难寻。

鉴貌宁惭乐,论才岂谢任。

义心孤剑直,学海怒涛深。

既睹文兼质,翻疑古在今。

惭闻纡绿绶,即候挂朝簪。

晚树连秋坞,斜阳映暮岑。

夜虫方唧唧,疲马正骎骎。

托迹同吴燕,依仁似越禽。

会随仙羽化,香蚁且同斟。

拼音

yù lǜ chū yí hòu,qīng fēng zhà yuǎn jīn。

yī shēng chán dào ěr,qiān jù huǒ rán xīn。

yuè jìng yún duī cuì,lóu gāo rì bàn shěn。

yǐn chóu zēng mù jiǎo,jīng mèng qiè cán zhēn。

lù bái níng xiāng diàn,fēng huáng yùn shǔ qín。

niǎo xuān cóng guǒ làn,jiē jìng rèn tái qīn。

shì yè tiān hóng jǐng,huái kē jiǎn lǜ yīn。

cǎi zhū féng bǎo kū,yuè shí jiàn yáo lín。

lǔ diàn kēng hán yù,tái shān jī suì jīn。

xì táng liú guì jǐng,chén xiàng jí chē yīn。

míng zì zhāng huá xiǎn,cí yīn gé liàng yín。

shuǐ shēn lóng yì shī,tiān yuǎn hè nán xún。

jiàn mào níng cán lè,lùn cái qǐ xiè rèn。

yì xīn gū jiàn zhí,xué hǎi nù tāo shēn。

jì dǔ wén jiān zhì,fān yí gǔ zài jīn。

cán wén yū lǜ shòu,jí hòu guà cháo zān。

wǎn shù lián qiū wù,xié yáng yìng mù cén。

yè chóng fāng jī jī,pí mǎ zhèng qīn qīn。

tuō jì tóng wú yàn,yī rén shì yuè qín。

huì suí xiān yǔ huà,xiāng yǐ qiě tóng zhēn。

作者介绍

韦庄

唐 · 836年 - 910年

韦庄,字端己,京兆杜陵(今陕西省西安市)人。晚唐政治家,诗人。广明元年(880年)韦庄在长安应举,黄巢攻占长安以后,与弟妹失散,浪迹天涯。中和三年(883年)三月,在洛阳写有长篇歌行《秦妇吟》。昭宗乾宁元年(894年)进士,曾任校书郎、左补阙等职。乾宁四年(897年),李询为两川宣谕和协使,聘用他为判官。在四川时为王建掌书记,蜀开国制度皆庄所定,官至吏部尚书,同平章事,武成三年(910年)八月,卒于成都花林坊。葬白沙之阳。谥文靖。

查看全部作品 →