同旧韵

大火收残暑,清光渐惹襟。

谢庄千里思,张翰五湖心。

暮角迎风急,孤钟向暝沈。

露滋三径草,日动四邻砧。

簟委班姬扇,蝉悲蔡琰琴。

方愁丹桂远,已怯二毛侵。

甃石回泉脉,移棋就竹阴。

触丝蛛堕网,避隼鸟投林。

貌愧潘郎璧,文惭吕相金。

但埋酆狱气,未发爨桐音。

静笑刘琨舞,闲思阮籍吟。

野花和雨斸,怪石入云寻。

迹竟终非切,幽闲且自任。

趋时惭艺薄,托质仰恩深。

美价方稀古,清名已绝今。

既闻留缟带,讵肯掷蓍簪。

迟客虚高阁,迎僧出乱岑。

壮心徒戚戚,逸足自骎骎。

安羡仓中鼠,危同幕上禽。

期君调鼎鼐,他日俟羊斟。

拼音

dà huǒ shōu cán shǔ,qīng guāng jiàn rě jīn。

xiè zhuāng qiān lǐ sī,zhāng hàn wǔ hú xīn。

mù jiǎo yíng fēng jí,gū zhōng xiàng míng shěn。

lù zī sān jìng cǎo,rì dòng sì lín zhēn。

diàn wěi bān jī shàn,chán bēi cài yǎn qín。

fāng chóu dān guì yuǎn,yǐ qiè èr máo qīn。

zhòu shí huí quán mài,yí qí jiù zhú yīn。

chù sī zhū duò wǎng,bì sǔn niǎo tóu lín。

mào kuì pān láng bì,wén cán lǚ xiāng jīn。

dàn mái fēng yù qì,wèi fā cuàn tóng yīn。

jìng xiào liú kūn wǔ,xián sī ruǎn jí yín。

yě huā hé yǔ zhǔ,guài shí rù yún xún。

jì jìng zhōng fēi qiè,yōu xián qiě zì rèn。

qū shí cán yì báo,tuō zhì yǎng ēn shēn。

měi jià fāng xī gǔ,qīng míng yǐ jué jīn。

jì wén liú gǎo dài,jù kěn zhì shī zān。

chí kè xū gāo gé,yíng sēng chū luàn cén。

zhuàng xīn tú qī qī,yì zú zì qīn qīn。

ān xiàn cāng zhōng shǔ,wēi tóng mù shàng qín。

qī jūn diào dǐng nài,tā rì qí yáng zhēn。

作者介绍

韦庄

唐 · 836年 - 910年

韦庄,字端己,京兆杜陵(今陕西省西安市)人。晚唐政治家,诗人。广明元年(880年)韦庄在长安应举,黄巢攻占长安以后,与弟妹失散,浪迹天涯。中和三年(883年)三月,在洛阳写有长篇歌行《秦妇吟》。昭宗乾宁元年(894年)进士,曾任校书郎、左补阙等职。乾宁四年(897年),李询为两川宣谕和协使,聘用他为判官。在四川时为王建掌书记,蜀开国制度皆庄所定,官至吏部尚书,同平章事,武成三年(910年)八月,卒于成都花林坊。葬白沙之阳。谥文靖。

查看全部作品 →