和题击瓮图

我思贤哲人,不与寻常肩。

方其髫龀日,事业先可占。

温公当年事,谁把丹青传。

伟哉击瓮时,仁智亦两全。

公昔相元祐,忠义称名贤。

谁知及物功,已见成童年。

人心妙不测,运用合机权。

试看此儿嬉,伊谁教能然。

古今一俯仰,人物成灰烟。

我心良悠悠,浩叹秋风前。

拼音

wǒ sī xián zhé rén,bù yǔ xún cháng jiān。

fāng qí tiáo chèn rì,shì yè xiān kě zhàn。

wēn gōng dāng nián shì,shuí bǎ dān qīng chuán。

wěi zāi jī wèng shí,rén zhì yì liǎng quán。

gōng xī xiāng yuán yòu,zhōng yì chēng míng xián。

shuí zhī jí wù gōng,yǐ jiàn chéng tóng nián。

rén xīn miào bù cè,yùn yòng hé jī quán。

shì kàn cǐ ér xī,yī shuí jiào néng rán。

gǔ jīn yī fǔ yǎng,rén wù chéng huī yān。

wǒ xīn liáng yōu yōu,hào tàn qiū fēng qián。

作者介绍

孙承恩

明 · 1485年 - 1565年

明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。

查看全部作品 →