苍梧

扁舟谢逆浪,泊此梧江浔。

孤城倚山颠,下瞰江水深。

兹惟百粤冲,重镇当喉襟。

辕门肃军威,杀气常萧森。

重华不可吊,四野云阴阴。

水井泉尚活,火山光已沉。

夕雾兼晨霏,瘴厉方侵淫。

交南此半途,行迈方自今。

极目天南陲,望望愁人心。

拼音

biǎn zhōu xiè nì làng,pō cǐ wú jiāng xún。

gū chéng yǐ shān diān,xià kàn jiāng shuǐ shēn。

zī wéi bǎi yuè chōng,zhòng zhèn dāng hóu jīn。

yuán mén sù jūn wēi,shā qì cháng xiāo sēn。

zhòng huá bù kě diào,sì yě yún yīn yīn。

shuǐ jǐng quán shàng huó,huǒ shān guāng yǐ chén。

xī wù jiān chén fēi,zhàng lì fāng qīn yín。

jiāo nán cǐ bàn tú,xíng mài fāng zì jīn。

jí mù tiān nán chuí,wàng wàng chóu rén xīn。

作者介绍

孙承恩

明 · 1485年 - 1565年

明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。

查看全部作品 →