送许子擢第归江宁拜亲因寄王大昌龄

建业控京口,金陵款沧溟。

君家临秦淮,傍对石头城。

十年自勤学,一鼓游上京。

青春登甲科,动地闻香名。

解榻皆五侯,结交尽群英。

六月槐花飞,忽思莼菜羹。

跨马出国门,丹阳返柴荆。

楚云引归帆,淮水浮客程。

到家拜亲时,入门有光荣。

乡人尽来贺,置酒相邀迎。

闲眺北顾楼,醉眠湖上亭。

月从海门出,照见茅山青。

昔为帝王州,今幸天地平。

五朝变人世,千载空江声。

玄元告灵符,丹洞获其铭。

皇帝受玉册,群臣罗天庭。

喜气薄太阳,祥光彻窅冥。

奔走朝万国,崩腾集百灵。

王兄尚谪宦,屡见秋云生。

孤城带后湖,心与湖水清。

一县无诤辞,有时开道经。

黄鹤垂两翅,徘徊但悲鸣。

相思不可见,空望牛女星。

拼音

jiàn yè kòng jīng kǒu,jīn líng kuǎn cāng míng。

jūn jiā lín qín huái,bàng duì shí tóu chéng。

shí nián zì qín xué,yī gǔ yóu shàng jīng。

qīng chūn dēng jiǎ kē,dòng dì wén xiāng míng。

jiě tà jiē wǔ hóu,jié jiāo jǐn qún yīng。

liù yuè huái huā fēi,hū sī chún cài gēng。

kuà mǎ chū guó mén,dān yáng fǎn chái jīng。

chǔ yún yǐn guī fān,huái shuǐ fú kè chéng。

dào jiā bài qīn shí,rù mén yǒu guāng róng。

xiāng rén jǐn lái hè,zhì jiǔ xiāng yāo yíng。

xián tiào běi gù lóu,zuì mián hú shàng tíng。

yuè cóng hǎi mén chū,zhào jiàn máo shān qīng。

xī wèi dì wáng zhōu,jīn xìng tiān dì píng。

wǔ cháo biàn rén shì,qiān zài kōng jiāng shēng。

xuán yuán gào líng fú,dān dòng huò qí míng。

huáng dì shòu yù cè,qún chén luó tiān tíng。

xǐ qì báo tài yáng,xiáng guāng chè yǎo míng。

bēn zǒu cháo wàn guó,bēng téng jí bǎi líng。

wáng xiōng shàng zhé huàn,lǚ jiàn qiū yún shēng。

gū chéng dài hòu hú,xīn yǔ hú shuǐ qīng。

yī xiàn wú zhèng cí,yǒu shí kāi dào jīng。

huáng hè chuí liǎng chì,pái huái dàn bēi míng。

xiāng sī bù kě jiàn,kōng wàng niú nǚ xīng。

作者介绍

岑参

唐 · 715年 - 770年

岑参(cénshēn),唐代诗人,原籍南阳(今属河南新野),迁居江陵(今属湖北)。汉族,荆州江陵(湖北江陵)人,去世之时56岁,是唐代著名的边塞诗人。其诗歌富有浪漫主义的特色,气势雄伟,想象丰富,色彩瑰丽,热情奔放,尤其擅长七言歌行。

查看全部作品 →