太平 孙承恩 明 长原转高岗,径路石硗确。江流相回环,山势亘绵络。入城人迹稀,白画闭寂寞。公馆草树荒,饥乌下庭啄。椎髻女妇丑,短衽赤双脚。扶携趁朝墟,白发裹青箬。陆行多豺虎,水行多鲛鳄。惨惨客子情,触目风景恶。 拼音 zhǎng yuán zhuǎn gāo gǎng,jìng lù shí qiāo què。jiāng liú xiāng huí huán,shān shì gèn mián luò。rù chéng rén jì xī,bái huà bì jì mò。gōng guǎn cǎo shù huāng,jī wū xià tíng zhuó。chuí jì nǚ fù chǒu,duǎn rèn chì shuāng jiǎo。fú xié chèn cháo xū,bái fā guǒ qīng ruò。lù xíng duō chái hǔ,shuǐ xíng duō jiāo è。cǎn cǎn kè zi qíng,chù mù fēng jǐng è。 作者介绍 孙 孙承恩 明 · 1485年 - 1565年 明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。 查看全部作品 →