过梅岭

归途忽何乡,绝巘弭飞盖。

梅关兹复登,浩荡豁眼界。

峰峦出奇姿,竹木露新态。

景物非有增,自与人意会。

山僧设茗供,顾我喜健在。

瘴地已脱迹,颇觉肝胆快。

乡心逐归云,逸兴轶尘壒。

矫首望故庐,目极飞鸟外。

拼音

guī tú hū hé xiāng,jué yǎn mǐ fēi gài。

méi guān zī fù dēng,hào dàng huō yǎn jiè。

fēng luán chū qí zī,zhú mù lù xīn tài。

jǐng wù fēi yǒu zēng,zì yǔ rén yì huì。

shān sēng shè míng gōng,gù wǒ xǐ jiàn zài。

zhàng dì yǐ tuō jì,pǒ jué gān dǎn kuài。

xiāng xīn zhú guī yún,yì xīng yì chén ài。

jiǎo shǒu wàng gù lú,mù jí fēi niǎo wài。

作者介绍

孙承恩

明 · 1485年 - 1565年

明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。

查看全部作品 →