抵家

春风荡白日,晨鹊噪庭树。

游子岭表归,欢笑喜仆御。

我行昔中秋,丹枫落江渚。

归来易岁华,冉冉柳飞絮。

颜色渐老苍,急景不少驻。

人生苦难保,骨肉喜欢聚。

上堂拜慈亲,入室抚婴孺。

浮荣何足言,一笑解百虑。

拼音

chūn fēng dàng bái rì,chén què zào tíng shù。

yóu zi lǐng biǎo guī,huān xiào xǐ pū yù。

wǒ xíng xī zhōng qiū,dān fēng luò jiāng zhǔ。

guī lái yì suì huá,rǎn rǎn liǔ fēi xù。

yán sè jiàn lǎo cāng,jí jǐng bù shǎo zhù。

rén shēng kǔ nán bǎo,gǔ ròu xǐ huān jù。

shàng táng bài cí qīn,rù shì fǔ yīng rú。

fú róng hé zú yán,yī xiào jiě bǎi lǜ。

作者介绍

孙承恩

明 · 1485年 - 1565年

明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。

查看全部作品 →