听蜀道士琴歌

至道不可见,正声难得闻。忽逢羽客抱绿绮,西别峨嵋峰顶云。

初排□面蹑轻响,似掷细珠鸣玉上。忽挥素爪画七弦,苍崖劈裂迸碎泉。

愤声高,怨声咽,屈原叫天两妃绝。朝雉飞,双鹤离,属玉夜啼独鹜悲。

吹我神飞碧霄里,牵我心灵入秋水。有如驱逐太古来,邪淫辟荡贞心开。

孝为子,忠为臣,不独语言能教人。前弄啸,后弄颦,一舒一惨非冬春。

从朝至暮听不足,相将直说瀛洲宿。更深弹罢背孤灯,窗雪萧萧打寒竹。

人间岂合值仙踪,此别多应不再逢。抱琴却上瀛洲去,一片白云千万峰。

拼音

zhì dào bù kě jiàn,zhèng shēng nán dé wén。hū féng yǔ kè bào lǜ qǐ,xī bié é méi fēng dǐng yún。

chū pái miàn niè qīng xiǎng,shì zhì xì zhū míng yù shàng。hū huī sù zhǎo huà qī xián,cāng yá pī liè bèng suì quán。

fèn shēng gāo,yuàn shēng yàn,qū yuán jiào tiān liǎng fēi jué。cháo zhì fēi,shuāng hè lí,shǔ yù yè tí dú wù bēi。

chuī wǒ shén fēi bì xiāo lǐ,qiān wǒ xīn líng rù qiū shuǐ。yǒu rú qū zhú tài gǔ lái,xié yín pì dàng zhēn xīn kāi。

xiào wèi zi,zhōng wèi chén,bù dú yǔ yán néng jiào rén。qián nòng xiào,hòu nòng pín,yī shū yī cǎn fēi dōng chūn。

cóng cháo zhì mù tīng bù zú,xiāng jiāng zhí shuō yíng zhōu sù。gèng shēn dàn bà bèi gū dēng,chuāng xuě xiāo xiāo dǎ hán zhú。

rén jiān qǐ hé zhí xiān zōng,cǐ bié duō yīng bù zài féng。bào qín què shàng yíng zhōu qù,yī piàn bái yún qiān wàn fēng。

作者介绍

李宣古

唐 · ? - ?

唐澧州澧阳人,字垂后。性喜讥诮。敬宗宝历、文宗大和间,为澧州刺史杜悰门下客。尝乘醉谩侮,悰不能堪,使人折辱之。幸为岐阳公主所救,命为诗以弥缝之。宣古得韵而就,惊称赏之。武宗会昌三年登进士第,又中宏辞科。然未得入仕,落寞以终。张为《诗人主客图》列其为高古奥逸主下升堂者。

查看全部作品 →