拟古二十七首

知人良不易,毁誉多诪张。

人心殊爱憎,众口异雌黄。

叔孙短仲尼,轲谤由臧仓。

欧朱若人言,君子为豺狼。

皎皎明月珠,污泥閟其光。

兰蕙岂不馥,斩刈焉得芳。

世事每错乱,颠倒迷四方。

弃置莫重陈,重陈人心伤。

拼音

zhī rén liáng bù yì,huǐ yù duō zhōu zhāng。

rén xīn shū ài zēng,zhòng kǒu yì cí huáng。

shū sūn duǎn zhòng ní,kē bàng yóu zāng cāng。

ōu zhū ruò rén yán,jūn zi wèi chái láng。

jiǎo jiǎo míng yuè zhū,wū ní bì qí guāng。

lán huì qǐ bù fù,zhǎn yì yān dé fāng。

shì shì měi cuò luàn,diān dào mí sì fāng。

qì zhì mò zhòng chén,zhòng chén rén xīn shāng。

作者介绍

孙承恩

明 · 1485年 - 1565年

明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。

查看全部作品 →