两松

两松谁移来,眼底生突兀。

故人知我意,惠与百金值。

其高馀二寻,其荫可数席。

根柯大如盎,谓是两世物。

当其初移时,至费百夫力。

舁载劳车舟,经从破垣壁。

我初疑其艰,不任迁徙厄。

培根致其深,壅土致其密。

其上维长绠,其下镇巨石。

迩来当炎熇,高架障赤日。

园丁苦奔命,灌溉靡敢佚。

初时逮今兹,蓂荚亦屡易。

天泽与人为,并至两无失。

生意微发舒,濯濯吐嫩碧。

已见抽新芽,相将结佳实。

幽胜增草堂,磊落压群植。

浮生靡长世,贞干乃阅历。

讵知百年后,谁主亦谁客。

大观眇宇宙,玄悟等空色。

因歌两松诗,一笑聊自释。

拼音

liǎng sōng shuí yí lái,yǎn dǐ shēng tū wù。

gù rén zhī wǒ yì,huì yǔ bǎi jīn zhí。

qí gāo yú èr xún,qí yīn kě shù xí。

gēn kē dà rú àng,wèi shì liǎng shì wù。

dāng qí chū yí shí,zhì fèi bǎi fū lì。

yú zài láo chē zhōu,jīng cóng pò yuán bì。

wǒ chū yí qí jiān,bù rèn qiān xǐ è。

péi gēn zhì qí shēn,yōng tǔ zhì qí mì。

qí shàng wéi zhǎng gěng,qí xià zhèn jù shí。

ěr lái dāng yán hè,gāo jià zhàng chì rì。

yuán dīng kǔ bēn mìng,guàn gài mí gǎn yì。

chū shí dǎi jīn zī,míng jiá yì lǚ yì。

tiān zé yǔ rén wèi,bìng zhì liǎng wú shī。

shēng yì wēi fā shū,zhuó zhuó tǔ nèn bì。

yǐ jiàn chōu xīn yá,xiāng jiāng jié jiā shí。

yōu shèng zēng cǎo táng,lěi luò yā qún zhí。

fú shēng mí zhǎng shì,zhēn gàn nǎi yuè lì。

jù zhī bǎi nián hòu,shuí zhǔ yì shuí kè。

dà guān miǎo yǔ zhòu,xuán wù děng kōng sè。

yīn gē liǎng sōng shī,yī xiào liáo zì shì。

作者介绍

孙承恩

明 · 1485年 - 1565年

明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。

查看全部作品 →