红叶

露染霜乾片片轻,斜阳照处转烘明。

和烟飘落九秋色,随浪泛将千里情。

几夜月中藏鸟影,谁家庭际伴蛩声。

一时衰飒无多恨,看着清风彩剪成。

拼音

lù rǎn shuāng qián piàn piàn qīng,xié yáng zhào chù zhuǎn hōng míng。

hé yān piāo luò jiǔ qiū sè,suí làng fàn jiāng qiān lǐ qíng。

jǐ yè yuè zhōng cáng niǎo yǐng,shuí jiā tíng jì bàn qióng shēng。

yī shí shuāi sà wú duō hèn,kàn zhe qīng fēng cǎi jiǎn chéng。

作者介绍

吴融

唐 · 850年 - 903年

吴融,字子华,吴翥孙,唐越州山阴人,生于唐宣宗大中四年(公元850年),卒于唐昭宗天复三年(公元903年),享年五十四岁。唐昭宗龙纪进士。韦昭度讨蜀,表掌书记。坐累去官,流浪荆南,依成汭。后以礼部郎中为翰林学士,拜中书舍人。唐昭宗反正,御南阙受贺,融最先至,草十数诏,语当意详,进户部侍郎。终翰林承旨。有《唐英歌诗》。

查看全部作品 →