砚江歌

此江不出岷山源,乃在金子陶泓方寸间。一泓泠泠贮微涓,敛之不盈杯,沛之浩渺弥大千。

无体象兮无津涎,会四溟兮通百川。静深有本其出变化恍莫测,滚滚何啻万斛泉。

激为波涛吞吐漰湃自震荡,舒为沦漪潺湲演迤相回旋。

流风蒸雷滃雨雾,鲸掷鳌抃鱼龙舞。疏凿非因神禹功,气势不假阳侯怒。

狂驰撼即墨,馀润濡管城。呼吸万汇搜精英,金子擅之成大名。

望洋愧我心胆惊,渊然苍然不可以正视,不敢涯涘矧敢争。

伟哉江兮吾欲藉尔溉八夤、润九土,俯沿后世,仰溯前古。

荡涤宇宙秽,洗濯日月昏。上昭至德光,下雪生民冤。

三灵尽朗彻,六合无垢氛。功与元气侔,万古流浑浑。

拼音

cǐ jiāng bù chū mín shān yuán,nǎi zài jīn zi táo hóng fāng cùn jiān。yī hóng líng líng zhù wēi juān,liǎn zhī bù yíng bēi,pèi zhī hào miǎo mí dà qiān。

wú tǐ xiàng xī wú jīn xián,huì sì míng xī tōng bǎi chuān。jìng shēn yǒu běn qí chū biàn huà huǎng mò cè,gǔn gǔn hé chì wàn hú quán。

jī wèi bō tāo tūn tǔ pēng pài zì zhèn dàng,shū wèi lún yī chán yuán yǎn yí xiāng huí xuán。

liú fēng zhēng léi wēng yǔ wù,jīng zhì áo biàn yú lóng wǔ。shū záo fēi yīn shén yǔ gōng,qì shì bù jiǎ yáng hóu nù。

kuáng chí hàn jí mò,yú rùn rú guǎn chéng。hū xī wàn huì sōu jīng yīng,jīn zi shàn zhī chéng dà míng。

wàng yáng kuì wǒ xīn dǎn jīng,yuān rán cāng rán bù kě yǐ zhèng shì,bù gǎn yá sì shěn gǎn zhēng。

wěi zāi jiāng xī wú yù jí ěr gài bā yín rùn jiǔ tǔ,fǔ yán hòu shì,yǎng sù qián gǔ。

dàng dí yǔ zhòu huì,xǐ zhuó rì yuè hūn。shàng zhāo zhì dé guāng,xià xuě shēng mín yuān。

sān líng jǐn lǎng chè,liù hé wú gòu fēn。gōng yǔ yuán qì móu,wàn gǔ liú hún hún。

作者介绍

孙承恩

明 · 1485年 - 1565年

明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。

查看全部作品 →