贞雁篇

双雁从何来,翔集芦渚中。雌雄两婉妮,鸣声谐嗈嗈。

西风萧萧月惨惨,虞人举网当夜半。网得其一即货之,剪铩羽翼留庭隈。

雄耶雌耶逸者谁,飞飞随来鸣声悲。屋角盘旋朝复暝,上下哀呼两相应。

天高地下空断肠,日落风凄吊孤影。孤影无奈何,下地来与俱。

见似不见人,自甘送微躯。引脰宛转鸣,若泣若诉别。

噭噭中夜声弗休,朝来视之交颈绝。云天杳杳双魂征,幸免一魂悲弗平。

此雁此雁义且贞,惟欲同死不独生。我观人夫妇,生各申婉嬿。

一朝大故及,炎炎志中变。从一宁知不二天,但为新人巧妆炫。

末俗纷纷物不如,听我慷慨歌贞雁。

拼音

shuāng yàn cóng hé lái,xiáng jí lú zhǔ zhōng。cí xióng liǎng wǎn nī,míng shēng xié yōng yōng。

xī fēng xiāo xiāo yuè cǎn cǎn,yú rén jǔ wǎng dāng yè bàn。wǎng dé qí yī jí huò zhī,jiǎn shā yǔ yì liú tíng wēi。

xióng yé cí yé yì zhě shuí,fēi fēi suí lái míng shēng bēi。wū jiǎo pán xuán cháo fù míng,shàng xià āi hū liǎng xiāng yīng。

tiān gāo dì xià kōng duàn cháng,rì luò fēng qī diào gū yǐng。gū yǐng wú nài hé,xià dì lái yǔ jù。

jiàn shì bù jiàn rén,zì gān sòng wēi qū。yǐn dòu wǎn zhuǎn míng,ruò qì ruò sù bié。

jiào jiào zhōng yè shēng fú xiū,cháo lái shì zhī jiāo jǐng jué。yún tiān yǎo yǎo shuāng hún zhēng,xìng miǎn yī hún bēi fú píng。

cǐ yàn cǐ yàn yì qiě zhēn,wéi yù tóng sǐ bù dú shēng。wǒ guān rén fū fù,shēng gè shēn wǎn yàn。

yī cháo dà gù jí,yán yán zhì zhōng biàn。cóng yī níng zhī bù èr tiān,dàn wèi xīn rén qiǎo zhuāng xuàn。

mò sú fēn fēn wù bù rú,tīng wǒ kāng kǎi gē zhēn yàn。

作者介绍

孙承恩

明 · 1485年 - 1565年

明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。

查看全部作品 →