江南行

江南萧洒地,本自与君宜。

固节还同我,虚心欲待谁。

涧泉傍借响,山木共含滋。

粉腻虫难篆,丛疏鸟易窥。

尽应逢野渡,中忽见村祠。

叶扫秋空静,根横古堑危。

影迷寒霭里,声出夜风时。

客棹深深过,人家远远移。

游边曾结念,到此数题诗。

莫恨成龙晚,成龙会有期。

拼音

jiāng nán xiāo sǎ dì,běn zì yǔ jūn yí。

gù jié hái tóng wǒ,xū xīn yù dài shuí。

jiàn quán bàng jiè xiǎng,shān mù gòng hán zī。

fěn nì chóng nán zhuàn,cóng shū niǎo yì kuī。

jǐn yīng féng yě dù,zhōng hū jiàn cūn cí。

yè sǎo qiū kōng jìng,gēn héng gǔ qiàn wēi。

yǐng mí hán ǎi lǐ,shēng chū yè fēng shí。

kè zhào shēn shēn guò,rén jiā yuǎn yuǎn yí。

yóu biān céng jié niàn,dào cǐ shù tí shī。

mò hèn chéng lóng wǎn,chéng lóng huì yǒu qī。

作者介绍

许昼

唐 · ? - ?

生卒年不详。睢阳(今河南商丘南)人。性躁急,与吴融、独孤损为知己。昭宗天复四年(904)登进士第。与朱全忠子号大卿郎君者友善,尝饮于朱全忠洛阳私第,醉后失态,全忠怒欲械之。大卿窃知,先遣人告知,遂逃奔河北。后不知所终。事迹见《唐摭言》卷三与卷一一、《唐诗纪事》卷六七。昼工诗,尤擅五言。《全唐诗》存诗2首。

查看全部作品 →