为郭判府题蟠桃图

凭谁染此蟠桃图,峥嵘老干屈铁柯。上有皓鹤来翩跹,下有碧水扬层波。

吾闻此桃之实大如盎,图中累累颇佛彷。晕脸含春低压枝,新梢拂露和云长。

如船之藕真足夸,更闻枣大还如瓜。世有此藕复此枣,岂不有桃如此耶。

汉时王母亲传赐,方朔三偷自堪纪。玄都观中难比伦,武陵天台乃其似。

郭侯自是忠孝人,拍拍满腔生意真。曾向河阳种千树,散作氤氲万户春。

只今又值悬弧辰,桃花海上蒸红云。云间之种种特异,结实不以千年论。

况君正当壮年力,万里云霄头尚黑。一年一度餐桃实,岁岁年年谁算得。

春风浩荡春阳和,美人一笑朱颜酡。寿筵未谱南飞曲,展图先赋蟠桃歌。

拼音

píng shuí rǎn cǐ pán táo tú,zhēng róng lǎo gàn qū tiě kē。shàng yǒu hào hè lái piān xiān,xià yǒu bì shuǐ yáng céng bō。

wú wén cǐ táo zhī shí dà rú àng,tú zhōng lèi lèi pǒ fú páng。yūn liǎn hán chūn dī yā zhī,xīn shāo fú lù hé yún zhǎng。

rú chuán zhī ǒu zhēn zú kuā,gèng wén zǎo dà hái rú guā。shì yǒu cǐ ǒu fù cǐ zǎo,qǐ bù yǒu táo rú cǐ yé。

hàn shí wáng mǔ qīn chuán cì,fāng shuò sān tōu zì kān jì。xuán dōu guān zhōng nán bǐ lún,wǔ líng tiān tái nǎi qí shì。

guō hóu zì shì zhōng xiào rén,pāi pāi mǎn qiāng shēng yì zhēn。céng xiàng hé yáng zhǒng qiān shù,sàn zuò yīn yūn wàn hù chūn。

zhǐ jīn yòu zhí xuán hú chén,táo huā hǎi shàng zhēng hóng yún。yún jiān zhī zhǒng zhǒng tè yì,jié shí bù yǐ qiān nián lùn。

kuàng jūn zhèng dāng zhuàng nián lì,wàn lǐ yún xiāo tóu shàng hēi。yī nián yī dù cān táo shí,suì suì nián nián shuí suàn dé。

chūn fēng hào dàng chūn yáng hé,měi rén yī xiào zhū yán tuó。shòu yán wèi pǔ nán fēi qū,zhǎn tú xiān fù pán táo gē。

作者介绍

孙承恩

明 · 1485年 - 1565年

明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。

查看全部作品 →