忧旱

去年曾赋苦雨歌,感时托兴忧思多。

今年正复苦无雨,耿耿此念忧何如。

此时春深农务促,村北村南鸣布谷。

钱镈都勤耕耨功,有待甘霖齐发育。

三月不雨四月来,草木犹自含枯荄。

山头不见片云出,郊原远近飞黄埃。

村中迎神竞箫鼓,南海谁教牛衅土。

童子空歌蜥蜴神,中路不见商羊舞。

青天白日驾晴虹,云师雨伯俱无功。

谁能上天诉屏翳,不然入水鞭蛟龙。

尽道今年魃为祟,无望秋成登乐岁。

皇天德泽久不下,知是苍茫有奸戾。

吾闻洪范推庶徵,休咎类应久杳冥。

唐虞殷周称至治,天道人事相因仍。

吾皇圣神御宸极,亮采群工尽明翼。

一德格天天所享,七政何宜有愆忒。

苦多苦少恒不均,谁使造物还平分。

庙堂调燮岂敢议,无乃昭示多非真。

只今潢池肆攘窃,杀气纵横日流血。

十万王师转战勤,馈饷经年尤未歇。

驱逐风尘及犬鸡,远近失业多流离。

征输未实太仓粟,要待一饱苏疮痍。

天祸吾民未容解,灾毒频仍若相待。

哀哉吾民亦何辜,便欲乘风叩真宰。

九天高高去无缘,要以人事回苍天。

遇灾修德乃明哲,请诵周宣云汉篇。

天人交通亦甚迩,悔祸应看沛甘雨。

一犁既足槁朽苏,万里还看甲兵洗。

触事忧时百感侵,无能碌碌只长吟。

杞人我亦真堪笑,何处悠悠语此心。

拼音

qù nián céng fù kǔ yǔ gē,gǎn shí tuō xīng yōu sī duō。

jīn nián zhèng fù kǔ wú yǔ,gěng gěng cǐ niàn yōu hé rú。

cǐ shí chūn shēn nóng wù cù,cūn běi cūn nán míng bù gǔ。

qián bó dōu qín gēng nòu gōng,yǒu dài gān lín qí fā yù。

sān yuè bù yǔ sì yuè lái,cǎo mù yóu zì hán kū gāi。

shān tóu bù jiàn piàn yún chū,jiāo yuán yuǎn jìn fēi huáng āi。

cūn zhōng yíng shén jìng xiāo gǔ,nán hǎi shuí jiào niú xìn tǔ。

tóng zi kōng gē xī yì shén,zhōng lù bù jiàn shāng yáng wǔ。

qīng tiān bái rì jià qíng hóng,yún shī yǔ bó jù wú gōng。

shuí néng shàng tiān sù píng yì,bù rán rù shuǐ biān jiāo lóng。

jǐn dào jīn nián bá wèi suì,wú wàng qiū chéng dēng lè suì。

huáng tiān dé zé jiǔ bù xià,zhī shì cāng máng yǒu jiān lì。

wú wén hóng fàn tuī shù zhēng,xiū jiù lèi yīng jiǔ yǎo míng。

táng yú yīn zhōu chēng zhì zhì,tiān dào rén shì xiāng yīn réng。

wú huáng shèng shén yù chén jí,liàng cǎi qún gōng jǐn míng yì。

yī dé gé tiān tiān suǒ xiǎng,qī zhèng hé yí yǒu qiān tè。

kǔ duō kǔ shǎo héng bù jūn,shuí shǐ zào wù hái píng fēn。

miào táng diào xiè qǐ gǎn yì,wú nǎi zhāo shì duō fēi zhēn。

zhǐ jīn huáng chí sì rǎng qiè,shā qì zòng héng rì liú xuè。

shí wàn wáng shī zhuǎn zhàn qín,kuì xiǎng jīng nián yóu wèi xiē。

qū zhú fēng chén jí quǎn jī,yuǎn jìn shī yè duō liú lí。

zhēng shū wèi shí tài cāng sù,yào dài yī bǎo sū chuāng yí。

tiān huò wú mín wèi róng jiě,zāi dú pín réng ruò xiāng dài。

āi zāi wú mín yì hé gū,biàn yù chéng fēng kòu zhēn zǎi。

jiǔ tiān gāo gāo qù wú yuán,yào yǐ rén shì huí cāng tiān。

yù zāi xiū dé nǎi míng zhé,qǐng sòng zhōu xuān yún hàn piān。

tiān rén jiāo tōng yì shén ěr,huǐ huò yīng kàn pèi gān yǔ。

yī lí jì zú gǎo xiǔ sū,wàn lǐ hái kàn jiǎ bīng xǐ。

chù shì yōu shí bǎi gǎn qīn,wú néng lù lù zhǐ zhǎng yín。

qǐ rén wǒ yì zhēn kān xiào,hé chù yōu yōu yǔ cǐ xīn。

作者介绍

孙承恩

明 · 1485年 - 1565年

明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。

查看全部作品 →