题屏障

团团碧树遮宫墙,老梅吹香春昼长。锦屏三面围绣床,中间独踞长髯郎。

乌纱峨峨姣服芳,指顾意态何徜徉。莺莺燕燕侍两傍,八姝妍丽非寻常。

明眸皓齿云鬓光,便儇绰约宛清扬。迎风娇立垂轻纕,行行环佩摇鸣珰。

龙脑入缕生暖香,馀寒犹试罗衣裳。争妍竞媚夸新妆,承颜贾宠未肯降。

粉香丛作温柔乡,欢娱镇日心始偿。生平事业成亡羊,共言此乐殊未央。

此乐殊未央,岂知浮世多沧桑。古今頫仰炊黄粱,百年忧乐都两亡。

当时盛丽今渺茫,漫言遗迹存缥缃。翰林先生铁石肠,因观此图长慨慷。

靡曼自昔招不祥,养心寡欲圣所臧,不独有国惩淫荒。

拼音

tuán tuán bì shù zhē gōng qiáng,lǎo méi chuī xiāng chūn zhòu zhǎng。jǐn píng sān miàn wéi xiù chuáng,zhōng jiān dú jù zhǎng rán láng。

wū shā é é jiāo fú fāng,zhǐ gù yì tài hé cháng yáng。yīng yīng yàn yàn shì liǎng bàng,bā shū yán lì fēi xún cháng。

míng móu hào chǐ yún bìn guāng,biàn xuān chuò yuē wǎn qīng yáng。yíng fēng jiāo lì chuí qīng rǎng,xíng xíng huán pèi yáo míng dāng。

lóng nǎo rù lǚ shēng nuǎn xiāng,yú hán yóu shì luó yī shang。zhēng yán jìng mèi kuā xīn zhuāng,chéng yán jiǎ chǒng wèi kěn jiàng。

fěn xiāng cóng zuò wēn róu xiāng,huān yú zhèn rì xīn shǐ cháng。shēng píng shì yè chéng wáng yáng,gòng yán cǐ lè shū wèi yāng。

cǐ lè shū wèi yāng,qǐ zhī fú shì duō cāng sāng。gǔ jīn fǔ yǎng chuī huáng liáng,bǎi nián yōu lè dōu liǎng wáng。

dāng shí shèng lì jīn miǎo máng,màn yán yí jì cún piāo xiāng。hàn lín xiān shēng tiě shí cháng,yīn guān cǐ tú zhǎng kǎi kāng。

mí màn zì xī zhāo bù xiáng,yǎng xīn guǎ yù shèng suǒ zāng,bù dú yǒu guó chéng yín huāng。

作者介绍

孙承恩

明 · 1485年 - 1565年

明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。

查看全部作品 →