使郢昆阳城吊古

昆阳城头秋日凄,昆阳城下沙尘飞。

风烟苍茫鸟不度,黄狐白狐向我啼。

当年炎祚遭中否,鬼蜮因之盗神器。

世厌王田伪井行,天教白水真人起。

想当寻邑驱兵来,百万气焰如风雷。

虎豹咆哮助威猛,已视汉种如灰埃。

小怯大勇吁可异,杀气殷殷动天地。

前徒倒戈势若崩,百万雄师一时溃。

堂堂大义声四驰,天意所向谁能支。

炎精再嘘复故物,祀汉配帝崇丕基。

世往江山尚如故,城堞周遭宛楼橹。

抚事吊古增慨伤,高情独有坡翁赋。

严尤小竖非英才,委身篡逆胡为哉。

留芳不能乃遗臭,千年唾骂谁为哀。

代远已无冤鬼哭,野老时时得遗镞。

我来无暇讯从容,想像犹然怆心目。

只今海宇当清宁,闾阎不闻刁斗鸣。

乾坤帝力尔不识,但乐犁锄歌太平。

拼音

kūn yáng chéng tóu qiū rì qī,kūn yáng chéng xià shā chén fēi。

fēng yān cāng máng niǎo bù dù,huáng hú bái hú xiàng wǒ tí。

dāng nián yán zuò zāo zhōng fǒu,guǐ yù yīn zhī dào shén qì。

shì yàn wáng tián wěi jǐng xíng,tiān jiào bái shuǐ zhēn rén qǐ。

xiǎng dāng xún yì qū bīng lái,bǎi wàn qì yàn rú fēng léi。

hǔ bào páo xiāo zhù wēi měng,yǐ shì hàn zhǒng rú huī āi。

xiǎo qiè dà yǒng xū kě yì,shā qì yīn yīn dòng tiān dì。

qián tú dào gē shì ruò bēng,bǎi wàn xióng shī yī shí kuì。

táng táng dà yì shēng sì chí,tiān yì suǒ xiàng shuí néng zhī。

yán jīng zài xū fù gù wù,sì hàn pèi dì chóng pī jī。

shì wǎng jiāng shān shàng rú gù,chéng dié zhōu zāo wǎn lóu lǔ。

fǔ shì diào gǔ zēng kǎi shāng,gāo qíng dú yǒu pō wēng fù。

yán yóu xiǎo shù fēi yīng cái,wěi shēn cuàn nì hú wèi zāi。

liú fāng bù néng nǎi yí chòu,qiān nián tuò mà shuí wèi āi。

dài yuǎn yǐ wú yuān guǐ kū,yě lǎo shí shí dé yí zú。

wǒ lái wú xiá xùn cóng róng,xiǎng xiàng yóu rán chuàng xīn mù。

zhǐ jīn hǎi yǔ dāng qīng níng,lǘ yán bù wén diāo dòu míng。

qián kūn dì lì ěr bù shí,dàn lè lí chú gē tài píng。

作者介绍

孙承恩

明 · 1485年 - 1565年

明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。

查看全部作品 →