奉和刘祭酒伤白马 严维 唐 沛艾如龙马,来从上苑中。棣华恩见赐,伯舅礼仍崇。镜点黄金眼,花开白雪騣。性柔君子德,足逸大王风。色照鸣珂静,声连喷玉雄。食场恩未尽,过隙命旋终。练影依云没,银鞍向月空。仍闻乐府唱,犹念代劳功。 拼音 pèi ài rú lóng mǎ,lái cóng shàng yuàn zhōng。dì huá ēn jiàn cì,bó jiù lǐ réng chóng。jìng diǎn huáng jīn yǎn,huā kāi bái xuě zōng。xìng róu jūn zi dé,zú yì dà wáng fēng。sè zhào míng kē jìng,shēng lián pēn yù xióng。shí chǎng ēn wèi jǐn,guò xì mìng xuán zhōng。liàn yǐng yī yún méi,yín ān xiàng yuè kōng。réng wén lè fǔ chàng,yóu niàn dài láo gōng。 作者介绍 严 严维 唐 · ? - ? 唐越州山阴人,字正文。肃宗至德二年进士。又擢辞藻宏丽科。以家贫亲老,不能远离,授诸暨尉,时已四十余。辟河南幕府,迁余姚令。仕终右补阙。维少无宦情,怀家山之乐。诗情雅重,挹魏、晋之风。与刘长卿善。有集。 查看全部作品 →