拟嘉靖圣德颂二篇

于穆圣皇,统天御极。

阳煦阴肃,坤阖乾辟。

乃廿四载,秋仲日吉。

皇心有感,涣号大发。

惟帝若曰,朕荷洪业。

惟尔臣工,予辅予弼。

君臣义合,礼恭臣职。

古称讽谏,晓人宜识。

往有二臣,陈疏过直。

朕心颇迕,薄尝示罚。

朕兹念之,谅彼诚怛。

狂悖虽有,忠爱是泄。

矧彼惩创,悔悟必切。

蠲除辜愆,俾出缧绁。

朕于临下,贤否能别。

朕于好恶,顺帝之则。

赏善则浮,纪过不越。

咨尔臣庶,咸听予说。

罄竭臣恭,毋自造孽。

体朕至怀,亦罔震慑。

惟帝一言,星日昭揭。

天地鬼神,咸布在列。

德音洋洋,警动六合。

臣庶稽首,仰帝明哲。

惟帝一心,渊穆莫测。

如天之运,如神之默。

皇赫斯怒,莫或敢遏。

如雷斯迅,如电斯掣。

皇心悦豫,怒不留匿。

如冰斯泮,如雾斯释。

稽首圣皇,天地合德。

并育兼容,无终恶嫉。

稽首圣皇,并明日月。

无远弗烛,无幽弗彻。

稽首圣皇,神武不杀。

操执乾纲,无敢玩亵。

洪恩汪濊,帝泽充洽。

君子奋庸,奸宄遏绝。

耄倪歌呼,途巷欢惬。

遐荒传播,罔不毕达。

大猷允升,无有间隔。

鸿图永固,无有杌隉。

超周迈商,尧禹合辙。

彼宋彼唐,孰是方絜。

千万年岁,光耀史札。

拼音

yú mù shèng huáng,tǒng tiān yù jí。

yáng xù yīn sù,kūn hé qián pì。

nǎi niàn sì zài,qiū zhòng rì jí。

huáng xīn yǒu gǎn,huàn hào dà fā。

wéi dì ruò yuē,zhèn hé hóng yè。

wéi ěr chén gōng,yǔ fǔ yǔ bì。

jūn chén yì hé,lǐ gōng chén zhí。

gǔ chēng fěng jiàn,xiǎo rén yí shí。

wǎng yǒu èr chén,chén shū guò zhí。

zhèn xīn pǒ wù,báo cháng shì fá。

zhèn zī niàn zhī,liàng bǐ chéng dá。

kuáng bèi suī yǒu,zhōng ài shì xiè。

shěn bǐ chéng chuàng,huǐ wù bì qiè。

juān chú gū qiān,bǐ chū léi xiè。

zhèn yú lín xià,xián fǒu néng bié。

zhèn yú hǎo è,shùn dì zhī zé。

shǎng shàn zé fú,jì guò bù yuè。

zī ěr chén shù,xián tīng yǔ shuō。

qìng jié chén gōng,wú zì zào niè。

tǐ zhèn zhì huái,yì wǎng zhèn shè。

wéi dì yī yán,xīng rì zhāo jiē。

tiān dì guǐ shén,xián bù zài liè。

dé yīn yáng yáng,jǐng dòng liù hé。

chén shù jī shǒu,yǎng dì míng zhé。

wéi dì yī xīn,yuān mù mò cè。

rú tiān zhī yùn,rú shén zhī mò。

huáng hè sī nù,mò huò gǎn è。

rú léi sī xùn,rú diàn sī chè。

huáng xīn yuè yù,nù bù liú nì。

rú bīng sī pàn,rú wù sī shì。

jī shǒu shèng huáng,tiān dì hé dé。

bìng yù jiān róng,wú zhōng è jí。

jī shǒu shèng huáng,bìng míng rì yuè。

wú yuǎn fú zhú,wú yōu fú chè。

jī shǒu shèng huáng,shén wǔ bù shā。

cāo zhí qián gāng,wú gǎn wán xiè。

hóng ēn wāng huì,dì zé chōng qià。

jūn zi fèn yōng,jiān guǐ è jué。

mào ní gē hū,tú xiàng huān qiè。

xiá huāng chuán bō,wǎng bù bì dá。

dà yóu yǔn shēng,wú yǒu jiān gé。

hóng tú yǒng gù,wú yǒu wù niè。

chāo zhōu mài shāng,yáo yǔ hé zhé。

bǐ sòng bǐ táng,shú shì fāng jié。

qiān wàn nián suì,guāng yào shǐ zhá。

作者介绍

孙承恩

明 · 1485年 - 1565年

明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。

查看全部作品 →