和曹侍御除夜有怀

有病无媒客,多慵亦太疏。

自怜成叔夜,谁与荐相如。

嗜退思年老,谙空笑岁除。

迹闲过寺宿,头暖近阶梳。

春立穷冬后,阳生旧物初。

叶多庭不扫,根在径新锄。

田事终归彼,心情倦老于。

斫材须见像,藏剑岂为鱼。

效浅惭尹禄,恩多负辟书。

酬知必拟共,勿使浪踌躇。

拼音

yǒu bìng wú méi kè,duō yōng yì tài shū。

zì lián chéng shū yè,shuí yǔ jiàn xiāng rú。

shì tuì sī nián lǎo,ān kōng xiào suì chú。

jì xián guò sì sù,tóu nuǎn jìn jiē shū。

chūn lì qióng dōng hòu,yáng shēng jiù wù chū。

yè duō tíng bù sǎo,gēn zài jìng xīn chú。

tián shì zhōng guī bǐ,xīn qíng juàn lǎo yú。

zhuó cái xū jiàn xiàng,cáng jiàn qǐ wèi yú。

xiào qiǎn cán yǐn lù,ēn duō fù pì shū。

chóu zhī bì nǐ gòng,wù shǐ làng chóu chú。

作者介绍

薛能

唐 · ? - ?

唐汾州人,字大拙。武宗会昌六年进士第。宣宗大中末书判中选,补盩厔尉。懿宗咸通中摄嘉州刺史,历工部尚书、节度徐州,徙忠武。僖宗广明元年,周岌逐能自称留后,因屠其家。癖于诗,日赋一章,有《江山集》、《许昌集》。

查看全部作品 →