喜凉 韩偓 唐 炉炭烧人百疾生,凤狂龙躁减心情。四山毒瘴乾坤浊,一簟凉风世界清。楚调忽惊凄玉柱,汉宫应已湿金茎。豪强顿息蛙唇吻,爽利重新鹘眼睛。稳想海槎朝犯斗,健思胡马夜翻营。东南亦是中华分,蒸郁相凌太不平。 拼音 lú tàn shāo rén bǎi jí shēng,fèng kuáng lóng zào jiǎn xīn qíng。sì shān dú zhàng qián kūn zhuó,yī diàn liáng fēng shì jiè qīng。chǔ diào hū jīng qī yù zhù,hàn gōng yīng yǐ shī jīn jīng。háo qiáng dùn xī wā chún wěn,shuǎng lì zhòng xīn gǔ yǎn jīng。wěn xiǎng hǎi chá cháo fàn dòu,jiàn sī hú mǎ yè fān yíng。dōng nán yì shì zhōng huá fēn,zhēng yù xiāng líng tài bù píng。 作者介绍 韩 韩偓 唐 · 842年 - 923年 韩偓,晚唐五代诗人,字致光,号致尧,晚年又号玉山樵人。陕西万年县(今樊川)人。自幼聪明好学,10岁时,曾即席赋诗送其姨夫李商隐,令满座皆惊,李商隐称赞其诗是“雏凤清于老凤声”。龙纪元年(889年),韩偓中进士,初在河中镇节度使幕府任职,后入朝历任左拾遗、左谏议大夫、度支副使、翰林学士。 查看全部作品 →