乾元初严黄门自京兆少尹贬牧巴郡以长才英气固多暇日每游郡之东山山侧精舍有盘石细泉疏为浮杯之胜苔深树老苍然遗躅士谔谬因出守得继兹赏乃赋诗十四韵刻于石壁

石座双峰古,云泉九曲深。

寂寥疏凿意,芜没岁时侵。

绕席流还壅,浮杯咽复沉。

追怀王谢侣,更似会稽岑。

谁谓天池翼,相期宅畔吟。

光辉轻尺璧,然诺重黄金。

几醉东山妓,长悬北阙心。

蕙兰留杂佩,桃李想华簪。

闭阁余何事,鸣驺亦屡寻。

轩裳遵往辙,风景憩中林。

横吹多凄调,安歌送好音。

初筵方侧弁,故老忽沾襟。

盛世当弘济,平生谅所钦。

无能愧陈力,惆怅拂瑶琴。

拼音

shí zuò shuāng fēng gǔ,yún quán jiǔ qū shēn。

jì liáo shū záo yì,wú méi suì shí qīn。

rào xí liú hái yōng,fú bēi yàn fù chén。

zhuī huái wáng xiè lǚ,gèng shì huì jī cén。

shuí wèi tiān chí yì,xiāng qī zhái pàn yín。

guāng huī qīng chǐ bì,rán nuò zhòng huáng jīn。

jǐ zuì dōng shān jì,zhǎng xuán běi quē xīn。

huì lán liú zá pèi,táo lǐ xiǎng huá zān。

bì gé yú hé shì,míng zōu yì lǚ xún。

xuān shang zūn wǎng zhé,fēng jǐng qì zhōng lín。

héng chuī duō qī diào,ān gē sòng hǎo yīn。

chū yán fāng cè biàn,gù lǎo hū zhān jīn。

shèng shì dāng hóng jì,píng shēng liàng suǒ qīn。

wú néng kuì chén lì,chóu chàng fú yáo qín。

作者介绍

羊士谔

唐 · 763?年 - 819后年

唐河南洛阳人,字谏卿。德宗贞元元年进士。顺宗时累迁宣歙巡官,为王叔文所恶,贬汀州宁化尉。宪宗元和初擢为监察御史。坐诬论李吉甫,出为资州刺史。工诗,以典重称。

查看全部作品 →