观修处士画桃花图歌

一从天宝王维死,于今始遇修夫子。

能向鲛绡四幅中,丹青暗与春争工。

勾芒若见应羞杀,晕绿匀红渐分别。

堪怜彩笔似东风,一朵一枝随手发。

燕支乍湿如含露,引得娇莺痴不去。

多少游蜂尽日飞,看遍花心求入处。

工夫妙丽实奇绝,似对韶光好时节。

偏宜留着待深冬,铺向楼前殛霜雪。

拼音

yī cóng tiān bǎo wáng wéi sǐ,yú jīn shǐ yù xiū fū zi。

néng xiàng jiāo xiāo sì fú zhōng,dān qīng àn yǔ chūn zhēng gōng。

gōu máng ruò jiàn yīng xiū shā,yūn lǜ yún hóng jiàn fēn bié。

kān lián cǎi bǐ shì dōng fēng,yī duǒ yī zhī suí shǒu fā。

yàn zhī zhà shī rú hán lù,yǐn dé jiāo yīng chī bù qù。

duō shǎo yóu fēng jǐn rì fēi,kàn biàn huā xīn qiú rù chù。

gōng fū miào lì shí qí jué,shì duì sháo guāng hǎo shí jié。

piān yí liú zhe dài shēn dōng,pù xiàng lóu qián jí shuāng xuě。

作者介绍

裴谐

唐 · ? - ?

唐末五代时桂州人。裴说弟。唐哀帝天祐三年登进士第。后隐居于桂岭。曾摄桂岭令。与兄说皆有诗名,所作《湘江吟》等为人称诵。

查看全部作品 →