出塞

侠客重恩光,骏马饰金装。

瞥闻传羽檄,驰突救边荒。

转战磨笄地,横行戴斗乡。

将军占太白,小妇怨流黄。

騕袅青丝骑,娉婷红粉妆。

一春莺度曲,八月雁成行。

谁堪坐秋思,罗袖拂空床。

拼音

xiá kè zhòng ēn guāng,jùn mǎ shì jīn zhuāng。

piē wén chuán yǔ xí,chí tū jiù biān huāng。

zhuǎn zhàn mó jī dì,héng xíng dài dòu xiāng。

jiāng jūn zhàn tài bái,xiǎo fù yuàn liú huáng。

yǎo niǎo qīng sī qí,pīng tíng hóng fěn zhuāng。

yī chūn yīng dù qū,bā yuè yàn chéng xíng。

shuí kān zuò qiū sī,luó xiù fú kōng chuáng。

作者介绍

张易之

唐 · ? - 705年

唐定州义丰人。美姿容。晓音律歌词,由弟张昌宗引荐入侍武则天,颇受宠信,宫中呼为五郎。历官控鹤监、奉宸令、麟台监,封恒国公。中宗神龙元年,张柬之等迎中宗复位时被杀。

查看全部作品 →