美人春卧

妾家巫峡阳,罗幌寝兰堂。

晓日临窗久,春风引梦长。

落钗仍挂鬓,微汗欲消黄。

纵使朦胧觉,魂犹逐楚王。

拼音

qiè jiā wū xiá yáng,luó huǎng qǐn lán táng。

xiǎo rì lín chuāng jiǔ,chūn fēng yǐn mèng zhǎng。

luò chāi réng guà bìn,wēi hàn yù xiāo huáng。

zòng shǐ méng lóng jué,hún yóu zhú chǔ wáng。

作者介绍

梁锽

唐 · ? - ?

唐人。排行第七。豪放倜傥,落魄半生,年四十尚无禄位。尝从军为掌书记,与军帅不和,拂衣而归。玄宗天宝初,曾为执戟。工诗,尤擅五律,颇负时名。唐玄宗退居西内时,常吟其《咏木老人》诗以遣愁。

查看全部作品 →