暑日题道边树

火轮迸焰烧长空,浮埃扑面愁朦朦。

羸童走马喘不进,忽逢碧树含清风。

清风留我移时住,满地浓阴懒前去。

却叹人无及物功,不似团团道边树。

拼音

huǒ lún bèng yàn shāo zhǎng kōng,fú āi pū miàn chóu méng méng。

léi tóng zǒu mǎ chuǎn bù jìn,hū féng bì shù hán qīng fēng。

qīng fēng liú wǒ yí shí zhù,mǎn dì nóng yīn lǎn qián qù。

què tàn rén wú jí wù gōng,bù shì tuán tuán dào biān shù。

作者介绍

王毂

唐 · ? - ?

唐袁州宜春人,字虚中,自号临沂子。为人尚节气,轻财重义,为乡里所称。应进士举,久困场屋。至昭宗乾宁五年方登第。历国子博士,后以郎官致仕。以歌诗擅名,尤工乐府。

查看全部作品 →