修养

损神终日谈虚空,不必归命于胎中。我神不西亦不东,烟收云散何蒙蒙。

尝令体如微微风,绵绵不断道自冲。世人逢一不逢一,一回存想一回出。

只知一切望一切,不觉一日损一日。劝君修真复识真,世上道人多忤人。

披图醮录益乱神,此法那能坚此身。心田自有灵地珍,惜哉自有不自亲,明真汨没随埃尘。

拼音

sǔn shén zhōng rì tán xū kōng,bù bì guī mìng yú tāi zhōng。wǒ shén bù xī yì bù dōng,yān shōu yún sàn hé méng méng。

cháng lìng tǐ rú wēi wēi fēng,mián mián bù duàn dào zì chōng。shì rén féng yī bù féng yī,yī huí cún xiǎng yī huí chū。

zhǐ zhī yī qiè wàng yī qiè,bù jué yī rì sǔn yī rì。quàn jūn xiū zhēn fù shí zhēn,shì shàng dào rén duō wǔ rén。

pī tú jiào lù yì luàn shén,cǐ fǎ nà néng jiān cǐ shēn。xīn tián zì yǒu líng dì zhēn,xī zāi zì yǒu bù zì qīn,míng zhēn mì méi suí āi chén。

作者介绍

刘叉

唐 · ? - ?

唐河朔人,号彭城子。好任侠。家境贫寒。因酒杀人亡命,会赦乃出,遂折节读书。曾为韩愈门客,持愈案上金数金而去,曰:“此谀墓中人所得耳,不若与刘君为寿。”后游齐、鲁,不知所终。工为歌诗,风格犷放,然有险怪晦涩之病。有诗集。

查看全部作品 →