寓兴

天下生白榆,白榆直上连天根。高枝不知几万丈,世人仰望徒攀援。

谁能上天采其子,种向人间笑桃李。因问老仙求种法,老仙咍我愚不答。

始知此道无所成,还如瞽夫学长生。

拼音

tiān xià shēng bái yú,bái yú zhí shàng lián tiān gēn。gāo zhī bù zhī jǐ wàn zhàng,shì rén yǎng wàng tú pān yuán。

shuí néng shàng tiān cǎi qí zi,zhǒng xiàng rén jiān xiào táo lǐ。yīn wèn lǎo xiān qiú zhǒng fǎ,lǎo xiān hāi wǒ yú bù dá。

shǐ zhī cǐ dào wú suǒ chéng,hái rú gǔ fū xué zhǎng shēng。

作者介绍

皎然

唐 · ? - ?

皎然,生卒年不详,湖州人,俗姓谢,字清昼,是中国山水诗创始人谢灵运的后代,是唐代最有名的诗僧、茶僧。南朝谢灵运十世孙。活动于大历、贞元年间,有诗名。他的《诗式》为当时诗格一类作品中较有价值的一部。其诗清丽闲淡,多为赠答送别、山水游赏之作。在《全唐诗》编其诗为815·821共7卷,他为后人留下了470首诗篇,在文学、佛学、茶学等许多方面有深厚造诣,堪称一代宗师。

查看全部作品 →