南湖春泛有客自北至说友人岑元和见怀因叙相思之志以寄焉

故人隔楚水,日夕望芳洲。

春草思眇眇,征云暮悠悠。

心期无形影,迹旷成阻修。

有客江上至,知君佐雄州。

铿镪佩苍玉,躞蹀驱绛驺。

伊昔中峰心,从来非此流。

资予长生诀,希彼高山俦。

此情今如何,宿昔师吾谋。

别后谒禅老,更添石室筹。

深见人间世,飘如水上沤。

蝉号齐王邸,月苦隋帝楼。

声华尽冥寞,麋鹿徒呦呦。

我有一字教,坐然遗此忧。

何烦脱圭组,不用辞王侯。

只在名位中,空门兼可游。

拼音

gù rén gé chǔ shuǐ,rì xī wàng fāng zhōu。

chūn cǎo sī miǎo miǎo,zhēng yún mù yōu yōu。

xīn qī wú xíng yǐng,jì kuàng chéng zǔ xiū。

yǒu kè jiāng shàng zhì,zhī jūn zuǒ xióng zhōu。

kēng qiāng pèi cāng yù,xiè dié qū jiàng zōu。

yī xī zhōng fēng xīn,cóng lái fēi cǐ liú。

zī yǔ zhǎng shēng jué,xī bǐ gāo shān chóu。

cǐ qíng jīn rú hé,sù xī shī wú móu。

bié hòu yè chán lǎo,gèng tiān shí shì chóu。

shēn jiàn rén jiān shì,piāo rú shuǐ shàng ōu。

chán hào qí wáng dǐ,yuè kǔ suí dì lóu。

shēng huá jǐn míng mò,mí lù tú yōu yōu。

wǒ yǒu yī zì jiào,zuò rán yí cǐ yōu。

hé fán tuō guī zǔ,bù yòng cí wáng hóu。

zhǐ zài míng wèi zhōng,kōng mén jiān kě yóu。

作者介绍

皎然

唐 · ? - ?

皎然,生卒年不详,湖州人,俗姓谢,字清昼,是中国山水诗创始人谢灵运的后代,是唐代最有名的诗僧、茶僧。南朝谢灵运十世孙。活动于大历、贞元年间,有诗名。他的《诗式》为当时诗格一类作品中较有价值的一部。其诗清丽闲淡,多为赠答送别、山水游赏之作。在《全唐诗》编其诗为815·821共7卷,他为后人留下了470首诗篇,在文学、佛学、茶学等许多方面有深厚造诣,堪称一代宗师。

查看全部作品 →