送婆罗门归本国

刹利王孙字迦摄,竹锥横写叱萝叶。

遥知汉地未有经,手牵白马绕天行。

龟兹碛西胡雪黑,大师冻死来不得。

地尽年深始到船,海里更行三十国。

行多耳断金环落,冉冉悠悠不停脚。

马死经留却去时,往来应尽一生期。

出漠独行人绝处,碛西天漏雨丝丝。

拼音

shā lì wáng sūn zì jiā shè,zhú zhuī héng xiě chì luó yè。

yáo zhī hàn dì wèi yǒu jīng,shǒu qiān bái mǎ rào tiān xíng。

guī zī qì xī hú xuě hēi,dà shī dòng sǐ lái bù dé。

dì jǐn nián shēn shǐ dào chuán,hǎi lǐ gèng xíng sān shí guó。

xíng duō ěr duàn jīn huán luò,rǎn rǎn yōu yōu bù tíng jiǎo。

mǎ sǐ jīng liú què qù shí,wǎng lái yīng jǐn yī shēng qī。

chū mò dú xíng rén jué chù,qì xī tiān lòu yǔ sī sī。

作者介绍

刘言史

唐 · ? - 812年

唐邯郸人,一说赵州人。少尚气节,不举进士。与李贺、孟郊友善。初客镇冀,王武俊奏为枣强令,辞疾不受,人因称为刘枣强。后客汉南,李夷简署为司空掾,寻卒。有诗集。

查看全部作品 →