放猿

放尔丁宁复故林,旧来行处好追寻。

月明巫峡堪怜静,路隔巴山莫厌深。

栖宿免劳青嶂梦,跻攀应惬白云心。

三秋果熟松梢健,任抱高枝彻晓吟。

拼音

fàng ěr dīng níng fù gù lín,jiù lái xíng chù hǎo zhuī xún。

yuè míng wū xiá kān lián jìng,lù gé bā shān mò yàn shēn。

qī sù miǎn láo qīng zhàng mèng,jī pān yīng qiè bái yún xīn。

sān qiū guǒ shú sōng shāo jiàn,rèn bào gāo zhī chè xiǎo yín。

作者介绍

王仁裕

五代十国 · 880年 - 956年

五代时天水人,字德辇。以文辞知名,事前蜀为翰林学士。后唐庄宗平蜀,仁裕事唐。废帝时,诏书诰命,皆出其手。后晋高祖入立,罢为谏议大夫。后汉高祖时,为兵部尚书。有《开元天宝遗事》等。

查看全部作品 →