挽张伯雨宗契

童稚情亲到白纷,真香几向鹊炉焚。

丹成自浣天坛雨,剑解空埋月涧坟。

山友分将石刻帖,门人唱得锦飞群。

他时会续君前传,刊作青琼板上文。

拼音

tóng zhì qíng qīn dào bái fēn,zhēn xiāng jǐ xiàng què lú fén。

dān chéng zì huàn tiān tán yǔ,jiàn jiě kōng mái yuè jiàn fén。

shān yǒu fēn jiāng shí kè tiē,mén rén chàng dé jǐn fēi qún。

tā shí huì xù jūn qián chuán,kān zuò qīng qióng bǎn shàng wén。

作者介绍

张翥

元 · 1287年 - 1368年

元晋宁人,字仲举,号蜕庵。豪放不羁,好蹴鞠,喜音乐。少时家居江南,从学于李存、仇远,以诗文名。顺帝至正初,召为国子助教,寻退居。修辽金元三史,起为翰林编修,史成,升礼仪院判官。累迁河南平章政事,以翰林承旨致仕。为诗格调甚高,词尤婉丽风流。有《蜕庵集》。

查看全部作品 →