自悼

十二楼空月自明,一圆一缺总关情。

每从画里瞻琼在,复向诗中记受生。

魂不归来悲楚些,梦还惊觉厌秋声。

遥知别鹤离鸾思,只在芙蓉海上城。

拼音

shí èr lóu kōng yuè zì míng,yī yuán yī quē zǒng guān qíng。

měi cóng huà lǐ zhān qióng zài,fù xiàng shī zhōng jì shòu shēng。

hún bù guī lái bēi chǔ xiē,mèng hái jīng jué yàn qiū shēng。

yáo zhī bié hè lí luán sī,zhǐ zài fú róng hǎi shàng chéng。

作者介绍

张翥

元 · 1287年 - 1368年

元晋宁人,字仲举,号蜕庵。豪放不羁,好蹴鞠,喜音乐。少时家居江南,从学于李存、仇远,以诗文名。顺帝至正初,召为国子助教,寻退居。修辽金元三史,起为翰林编修,史成,升礼仪院判官。累迁河南平章政事,以翰林承旨致仕。为诗格调甚高,词尤婉丽风流。有《蜕庵集》。

查看全部作品 →