雷火焚故宫白塔 张翥 元 声声起蛰乍闻雷,骤落千山白雨来。恐有怪龙遭电取,未应佛塔被魔灾。人传妖鸟生讹火,谁觅胡僧话劫灰。岂复神灵有遗恨,冷烟残烬满荒台。 拼音 shēng shēng qǐ zhé zhà wén léi,zhòu luò qiān shān bái yǔ lái。kǒng yǒu guài lóng zāo diàn qǔ,wèi yīng fú tǎ bèi mó zāi。rén chuán yāo niǎo shēng é huǒ,shuí mì hú sēng huà jié huī。qǐ fù shén líng yǒu yí hèn,lěng yān cán jìn mǎn huāng tái。 作者介绍 张 张翥 元 · 1287年 - 1368年 元晋宁人,字仲举,号蜕庵。豪放不羁,好蹴鞠,喜音乐。少时家居江南,从学于李存、仇远,以诗文名。顺帝至正初,召为国子助教,寻退居。修辽金元三史,起为翰林编修,史成,升礼仪院判官。累迁河南平章政事,以翰林承旨致仕。为诗格调甚高,词尤婉丽风流。有《蜕庵集》。 查看全部作品 →