成居竹有书报甥傅君亮至扬州言其家与外表舅吴仲益及妇家二叔学生韩与玉全家无恙喜甚有怀

始得平安信,浑纾怅望心。

争看尺素字,绝胜万黄金。

危甚初秋警,几于平陆沈。

蜂屯昱岭上,豨突浙江浔。

纵尔驱锋镝,宁逃磔斧砧。

官军俄克复,乱首即成擒。

城市半焦土,亲朋多好音。

已知生有路,暂免泪沾襟。

老子欢殊剧,家人酒快斟。

狂歌敲手板,醉倒脱头簪。

黎庶思苏息,皇天愿照临。

国威虽震叠,兵气尚萧森。

自顾形骸累,仍嗟岁月侵。

怀归畏吏议,承乏念官箴。

虎豹关非远,龙蛇水更深。

岂无黄石略,虚遣白头吟。

落日耿残雪,浮云生夕阴。

枯萁闻龁马,疏树见栖禽。

松竹荒须理,茅茨破可寻。

前身本道士,不是恋山林。

拼音

shǐ dé píng ān xìn,hún shū chàng wàng xīn。

zhēng kàn chǐ sù zì,jué shèng wàn huáng jīn。

wēi shén chū qiū jǐng,jǐ yú píng lù shěn。

fēng tún yù lǐng shàng,xī tū zhè jiāng xún。

zòng ěr qū fēng dī,níng táo zhé fǔ zhēn。

guān jūn é kè fù,luàn shǒu jí chéng qín。

chéng shì bàn jiāo tǔ,qīn péng duō hǎo yīn。

yǐ zhī shēng yǒu lù,zàn miǎn lèi zhān jīn。

lǎo zi huān shū jù,jiā rén jiǔ kuài zhēn。

kuáng gē qiāo shǒu bǎn,zuì dào tuō tóu zān。

lí shù sī sū xī,huáng tiān yuàn zhào lín。

guó wēi suī zhèn dié,bīng qì shàng xiāo sēn。

zì gù xíng hái lèi,réng jiē suì yuè qīn。

huái guī wèi lì yì,chéng fá niàn guān zhēn。

hǔ bào guān fēi yuǎn,lóng shé shuǐ gèng shēn。

qǐ wú huáng shí lüè,xū qiǎn bái tóu yín。

luò rì gěng cán xuě,fú yún shēng xī yīn。

kū qí wén hé mǎ,shū shù jiàn qī qín。

sōng zhú huāng xū lǐ,máo cí pò kě xún。

qián shēn běn dào shì,bù shì liàn shān lín。

作者介绍

张翥

元 · 1287年 - 1368年

元晋宁人,字仲举,号蜕庵。豪放不羁,好蹴鞠,喜音乐。少时家居江南,从学于李存、仇远,以诗文名。顺帝至正初,召为国子助教,寻退居。修辽金元三史,起为翰林编修,史成,升礼仪院判官。累迁河南平章政事,以翰林承旨致仕。为诗格调甚高,词尤婉丽风流。有《蜕庵集》。

查看全部作品 →