杂诗七首 张翥 元 寒日迫县车,寸阴老愈惜。晨趋理公务,暮返亲坟籍。究往发孤愤,思来抱深惕。理惬复相忘,神劬聊一息。湛然拥襟坐,栩栩鼻端白。千龄与化终,不朽在方策。圣哲有明训,学道庶自益。 拼音 hán rì pò xiàn chē,cùn yīn lǎo yù xī。chén qū lǐ gōng wù,mù fǎn qīn fén jí。jiū wǎng fā gū fèn,sī lái bào shēn tì。lǐ qiè fù xiāng wàng,shén qú liáo yī xī。zhàn rán yōng jīn zuò,xǔ xǔ bí duān bái。qiān líng yǔ huà zhōng,bù xiǔ zài fāng cè。shèng zhé yǒu míng xùn,xué dào shù zì yì。 作者介绍 张 张翥 元 · 1287年 - 1368年 元晋宁人,字仲举,号蜕庵。豪放不羁,好蹴鞠,喜音乐。少时家居江南,从学于李存、仇远,以诗文名。顺帝至正初,召为国子助教,寻退居。修辽金元三史,起为翰林编修,史成,升礼仪院判官。累迁河南平章政事,以翰林承旨致仕。为诗格调甚高,词尤婉丽风流。有《蜕庵集》。 查看全部作品 →