杂诗七首 张翥 元 陇坂何崎岖,行人且复止。直上望晴川,遥遥忆乡里。流离肝肠断,悲歌不能已。一身已遐征,永念同室子。何殊转蓬科,随风四散起。虽得同根生,不得同根死。吾洒古今泪,多于陇头水。 拼音 lǒng bǎn hé qí qū,xíng rén qiě fù zhǐ。zhí shàng wàng qíng chuān,yáo yáo yì xiāng lǐ。liú lí gān cháng duàn,bēi gē bù néng yǐ。yī shēn yǐ xiá zhēng,yǒng niàn tóng shì zi。hé shū zhuǎn péng kē,suí fēng sì sàn qǐ。suī dé tóng gēn shēng,bù dé tóng gēn sǐ。wú sǎ gǔ jīn lèi,duō yú lǒng tóu shuǐ。 作者介绍 张 张翥 元 · 1287年 - 1368年 元晋宁人,字仲举,号蜕庵。豪放不羁,好蹴鞠,喜音乐。少时家居江南,从学于李存、仇远,以诗文名。顺帝至正初,召为国子助教,寻退居。修辽金元三史,起为翰林编修,史成,升礼仪院判官。累迁河南平章政事,以翰林承旨致仕。为诗格调甚高,词尤婉丽风流。有《蜕庵集》。 查看全部作品 →