紫檀筚篥曲赠善吹者任子中

君不见龟兹乐工能新声,截竹插芸吹月明。黄沙碛里橐驼断,花门山上浮云生。

夜深促节转悲壮,只愁崩倒赤连城。石崖划裂水泉涌,海鹘怒戛风力竦。

贾胡惊起怨思长,都护罢饮精魂动。传之中国久更新,任郎妙解尤绝伦。

镂檀作管如紫玉,连蝉锦囊金作束。等闲未肯出向人,为我酒边吹一曲。

落花撩乱游丝起,流莺无言蛱蝶死。当头独发调最高,响来直在青云里。

顿令阳春变秋色,佶栗吴霜飞绕指。教坊弦索惨不骄,歌舞堂中静如水。

古谁得名今莫比,讵数阳陶与关李。南音北谱此正繁,含嚼纷纭徒聒耳。

我心感慨未易降,已觉满坐寒摐摐。安得酒船百斛乘月去,数声吹黑鱼龙江。

拼音

jūn bù jiàn guī zī lè gōng néng xīn shēng,jié zhú chā yún chuī yuè míng。huáng shā qì lǐ tuó tuó duàn,huā mén shān shàng fú yún shēng。

yè shēn cù jié zhuǎn bēi zhuàng,zhǐ chóu bēng dào chì lián chéng。shí yá huà liè shuǐ quán yǒng,hǎi gǔ nù jiá fēng lì sǒng。

jiǎ hú jīng qǐ yuàn sī zhǎng,dōu hù bà yǐn jīng hún dòng。chuán zhī zhōng guó jiǔ gèng xīn,rèn láng miào jiě yóu jué lún。

lòu tán zuò guǎn rú zǐ yù,lián chán jǐn náng jīn zuò shù。děng xián wèi kěn chū xiàng rén,wèi wǒ jiǔ biān chuī yī qū。

luò huā liāo luàn yóu sī qǐ,liú yīng wú yán jiá dié sǐ。dāng tóu dú fā diào zuì gāo,xiǎng lái zhí zài qīng yún lǐ。

dùn lìng yáng chūn biàn qiū sè,jí lì wú shuāng fēi rào zhǐ。jiào fāng xián suǒ cǎn bù jiāo,gē wǔ táng zhōng jìng rú shuǐ。

gǔ shuí dé míng jīn mò bǐ,jù shù yáng táo yǔ guān lǐ。nán yīn běi pǔ cǐ zhèng fán,hán jué fēn yún tú guā ěr。

wǒ xīn gǎn kǎi wèi yì jiàng,yǐ jué mǎn zuò hán chuāng chuāng。ān dé jiǔ chuán bǎi hú chéng yuè qù,shù shēng chuī hēi yú lóng jiāng。

作者介绍

张翥

元 · 1287年 - 1368年

元晋宁人,字仲举,号蜕庵。豪放不羁,好蹴鞠,喜音乐。少时家居江南,从学于李存、仇远,以诗文名。顺帝至正初,召为国子助教,寻退居。修辽金元三史,起为翰林编修,史成,升礼仪院判官。累迁河南平章政事,以翰林承旨致仕。为诗格调甚高,词尤婉丽风流。有《蜕庵集》。

查看全部作品 →