咏雪效时体

琼葩春绕画楼飞,尽卷珠帘认翠微。

影落玉堂翻砚沼,光摇金殿晃朝衣。

长烟压树难寻路,远火烧云正打围。

明日出门好晴景,冰花满帽散珠玑。

拼音

qióng pā chūn rào huà lóu fēi,jǐn juǎn zhū lián rèn cuì wēi。

yǐng luò yù táng fān yàn zhǎo,guāng yáo jīn diàn huǎng cháo yī。

zhǎng yān yā shù nán xún lù,yuǎn huǒ shāo yún zhèng dǎ wéi。

míng rì chū mén hǎo qíng jǐng,bīng huā mǎn mào sàn zhū jī。

作者介绍

李延兴

元 · ? - ?

元末明初北平人,字继本。李士赡子,少以诗名。顺帝至正十七年进士,授太常奉礼,兼翰林检讨。元末兵乱,隐居不仕。河朔学者多从之,以师道尊于北方。入明,曾出典涞水、永清县学。有《一山文集》。

查看全部作品 →