登雅宜山

鸡犬柴扉竹里开,仙人别住好楼台。

松声忽向琴心起,云气遥从涧口来。

六代衣冠随水去,百年天地逐轮回。

兴亡总付登临外,烂醉春风卧碧苔。

拼音

jī quǎn chái fēi zhú lǐ kāi,xiān rén bié zhù hǎo lóu tái。

sōng shēng hū xiàng qín xīn qǐ,yún qì yáo cóng jiàn kǒu lái。

liù dài yī guān suí shuǐ qù,bǎi nián tiān dì zhú lún huí。

xīng wáng zǒng fù dēng lín wài,làn zuì chūn fēng wò bì tái。

作者介绍

李延兴

元 · ? - ?

元末明初北平人,字继本。李士赡子,少以诗名。顺帝至正十七年进士,授太常奉礼,兼翰林检讨。元末兵乱,隐居不仕。河朔学者多从之,以师道尊于北方。入明,曾出典涞水、永清县学。有《一山文集》。

查看全部作品 →