同孙彦能游山庵 李祁 元 缘崖涉清泚,披草得幽径。萧条双桧闲,独立一松劲。入门听微钟,心垢一时净。向来饱干戈,栋宇兀偏正。空庭鸟雀喧,坏壁龙虎暝。徒能起咨嗟,无复耸观敬。三叹复出门,乾坤几时定。 拼音 yuán yá shè qīng cǐ,pī cǎo dé yōu jìng。xiāo tiáo shuāng guì xián,dú lì yī sōng jìn。rù mén tīng wēi zhōng,xīn gòu yī shí jìng。xiàng lái bǎo gàn gē,dòng yǔ wù piān zhèng。kōng tíng niǎo què xuān,huài bì lóng hǔ míng。tú néng qǐ zī jiē,wú fù sǒng guān jìng。sān tàn fù chū mén,qián kūn jǐ shí dìng。 作者介绍 李 李祁 元 · ? - ? 元茶陵州人,字一初,号希蘧。顺帝元统元年左榜进士第二,授应奉翰林文字,改婺源州同知,迁江浙儒学副提举。元末乱,隐永新山中。明初力辞征辟,自称不二心老人。卒年七十余。有《云阳集》。 查看全部作品 →