过贾相故第

恨满龙骧江上舟,可容副使老循州。

高冠谁上麒麟阁,断础犹名燕子楼。

洛下啼鹃惭相业,辽东归鹤诧仙游。

异时不藉公田策,安得吴粳驾海流。

拼音

hèn mǎn lóng xiāng jiāng shàng zhōu,kě róng fù shǐ lǎo xún zhōu。

gāo guān shuí shàng qí lín gé,duàn chǔ yóu míng yàn zi lóu。

luò xià tí juān cán xiāng yè,liáo dōng guī hè chà xiān yóu。

yì shí bù jí gōng tián cè,ān dé wú jīng jià hǎi liú。

作者介绍

柳贯

元 · 1270年 - 1342年

元婺州浦江人,字道传,号乌蜀山人。受性理之学于金履祥,自幼至老,好学不倦。于兵刑、律历、数术、方技、异教外书,无所不通。大德年间,以察举为江山儒学教谕。仕至翰林待制,与黄、虞集、揭傒斯齐名,称儒林四杰。既卒,门人私谥文肃。有《柳待制文集》。

查看全部作品 →