得莲子

休休得一闲,杯酒聊从容。

晚凉过池亭,受用水上风。

默存即实境,身在莲花中。

何况青青盘,磊落堆莲蓬。

乍休吟风蝉,又起聒夜虫。

乃知天机动,衮衮无终穷。

如何二三子,不肯勤其躬。

无已思太康,明当励新功。

拼音

xiū xiū dé yī xián,bēi jiǔ liáo cóng róng。

wǎn liáng guò chí tíng,shòu yòng shuǐ shàng fēng。

mò cún jí shí jìng,shēn zài lián huā zhōng。

hé kuàng qīng qīng pán,lěi luò duī lián péng。

zhà xiū yín fēng chán,yòu qǐ guā yè chóng。

nǎi zhī tiān jī dòng,gǔn gǔn wú zhōng qióng。

rú hé èr sān zi,bù kěn qín qí gōng。

wú yǐ sī tài kāng,míng dāng lì xīn gōng。

作者介绍

赵文

元 · 1239年 - 1315年

元吉安庐陵人,字仪可,一字惟恭,初名宋永,号青山。尝三贡于乡,由国学上舍仕南雄府教授。宋亡,入闽依文天祥。元兵下汀州,文与天祥相失,逃归故里。后起为东湖书院山长,授南雄郡文学。有《青山集》。

查看全部作品 →