刘阳卜氏耕乐堂

君当学君家君子儒,西河之上可以老,诸侯端拜为师模。

君莫学君家老中郎,河南田畜岂不好,上林要牧天子羊。

只今乐莫如耕乐,悔我从初不曾学。作劳自可操豚蹄,旧读何妨挂牛角。

慎勿思成汤聘币起幡然,伊尹当年已大错。

拼音

jūn dāng xué jūn jiā jūn zi rú,xī hé zhī shàng kě yǐ lǎo,zhū hóu duān bài wèi shī mó。

jūn mò xué jūn jiā lǎo zhōng láng,hé nán tián chù qǐ bù hǎo,shàng lín yào mù tiān zi yáng。

zhǐ jīn lè mò rú gēng lè,huǐ wǒ cóng chū bù céng xué。zuò láo zì kě cāo tún tí,jiù dú hé fáng guà niú jiǎo。

shèn wù sī chéng tāng pìn bì qǐ fān rán,yī yǐn dāng nián yǐ dà cuò。

作者介绍

赵文

元 · 1239年 - 1315年

元吉安庐陵人,字仪可,一字惟恭,初名宋永,号青山。尝三贡于乡,由国学上舍仕南雄府教授。宋亡,入闽依文天祥。元兵下汀州,文与天祥相失,逃归故里。后起为东湖书院山长,授南雄郡文学。有《青山集》。

查看全部作品 →