陌上桑

采采陌上桑,采之不盈筐。

云何不盈筐,欢子在中肠。

车马从何来,云是大国王。

呼妾欲共载,恐惕涕沾裳。

君民分固严,敢乱夫妇纲。

有罪妾当诛,宁当荐匡床。

夫君即我天,岂必侍中郎。

再拜前致词,蚕饥采桑忙。

王其早还宫,宫中多艳妆。

拼音

cǎi cǎi mò shàng sāng,cǎi zhī bù yíng kuāng。

yún hé bù yíng kuāng,huān zi zài zhōng cháng。

chē mǎ cóng hé lái,yún shì dà guó wáng。

hū qiè yù gòng zài,kǒng tì tì zhān shang。

jūn mín fēn gù yán,gǎn luàn fū fù gāng。

yǒu zuì qiè dāng zhū,níng dāng jiàn kuāng chuáng。

fū jūn jí wǒ tiān,qǐ bì shì zhōng láng。

zài bài qián zhì cí,cán jī cǎi sāng máng。

wáng qí zǎo hái gōng,gōng zhōng duō yàn zhuāng。

作者介绍

赵文

元 · 1239年 - 1315年

元吉安庐陵人,字仪可,一字惟恭,初名宋永,号青山。尝三贡于乡,由国学上舍仕南雄府教授。宋亡,入闽依文天祥。元兵下汀州,文与天祥相失,逃归故里。后起为东湖书院山长,授南雄郡文学。有《青山集》。

查看全部作品 →