秋胡行

五日伉俪情,五年离别肠。

归舍不数武,少忍庸何伤。

如何甘旨费,乃作犯礼偿。

桑者不有躬,何以奉高堂。

秽行诚已丑,宁复可同床。

濯之清泠渊,死之留芬芳。

念姑讵忍别,引决涕沾裳。

寄言后来者,好事怀金郎。

拼音

wǔ rì kàng lì qíng,wǔ nián lí bié cháng。

guī shě bù shù wǔ,shǎo rěn yōng hé shāng。

rú hé gān zhǐ fèi,nǎi zuò fàn lǐ cháng。

sāng zhě bù yǒu gōng,hé yǐ fèng gāo táng。

huì xíng chéng yǐ chǒu,níng fù kě tóng chuáng。

zhuó zhī qīng líng yuān,sǐ zhī liú fēn fāng。

niàn gū jù rěn bié,yǐn jué tì zhān shang。

jì yán hòu lái zhě,hǎo shì huái jīn láng。

作者介绍

赵文

元 · 1239年 - 1315年

元吉安庐陵人,字仪可,一字惟恭,初名宋永,号青山。尝三贡于乡,由国学上舍仕南雄府教授。宋亡,入闽依文天祥。元兵下汀州,文与天祥相失,逃归故里。后起为东湖书院山长,授南雄郡文学。有《青山集》。

查看全部作品 →