牧牛图

溪童饮牛渡溪水,牛遇水深行复止。人知水深牛不行,谁识回头顾其子。

桃林之野春雨晴,烧痕回绿春草青。太守劝农当二月,土膏肥暖牛可耕。

邯郸城头征战息,宁戚徒劳吟《白石》。一声笛里《太平歌》,牛背溪童自朝夕。

拼音

xī tóng yǐn niú dù xī shuǐ,niú yù shuǐ shēn xíng fù zhǐ。rén zhī shuǐ shēn niú bù xíng,shuí shí huí tóu gù qí zi。

táo lín zhī yě chūn yǔ qíng,shāo hén huí lǜ chūn cǎo qīng。tài shǒu quàn nóng dāng èr yuè,tǔ gāo féi nuǎn niú kě gēng。

hán dān chéng tóu zhēng zhàn xī,níng qī tú láo yín bái shí。yī shēng dí lǐ tài píng gē,niú bèi xī tóng zì cháo xī。

作者介绍

贡性之

元 · ? - ?

元明间宣城人,字友初,一作有初。师泰侄。以胄子除簿尉,有刚直名。后补闽省理官。明洪武初,征录师泰后,大臣有以性之荐,乃避居山阴,更名悦。其从弟仕于朝者,迎归金陵、宣城,俱不往。躬耕自给,以终其身。门人私谥真晦先生。有《南湖集》。

查看全部作品 →