题杨文昭为刘敬思画

我家茅屋沧江边,屋头高树云相连。

秋声六月常在座,仿佛两耳闻钧天。

朅来城市住未久,已觉尘埃满衣袖。

高堂素壁忽见画,风雨如闻龙怒吼。

忆昔刘郎多好奇,七尺长身玉雪姿。

眼中为惜栋梁具,笑倩杨昭图画之。

杨生好画亦成癖,醉墨淋漓不停笔。

远山近水漫涂抹,铁干虬枝俨行立。

一时清致俱寂然,惟馀此画人间传。

精神恍惚夺造化,意象惨澹含云烟。

吁嗟二公不复见,把玩令人竟忘倦。

老夫白发已如此,往事悠悠泪如霰。

拼音

wǒ jiā máo wū cāng jiāng biān,wū tóu gāo shù yún xiāng lián。

qiū shēng liù yuè cháng zài zuò,fǎng fú liǎng ěr wén jūn tiān。

qiè lái chéng shì zhù wèi jiǔ,yǐ jué chén āi mǎn yī xiù。

gāo táng sù bì hū jiàn huà,fēng yǔ rú wén lóng nù hǒu。

yì xī liú láng duō hǎo qí,qī chǐ zhǎng shēn yù xuě zī。

yǎn zhōng wèi xī dòng liáng jù,xiào qiàn yáng zhāo tú huà zhī。

yáng shēng hǎo huà yì chéng pǐ,zuì mò lín lí bù tíng bǐ。

yuǎn shān jìn shuǐ màn tú mǒ,tiě gàn qiú zhī yǎn xíng lì。

yī shí qīng zhì jù jì rán,wéi yú cǐ huà rén jiān chuán。

jīng shén huǎng hū duó zào huà,yì xiàng cǎn dàn hán yún yān。

xū jiē èr gōng bù fù jiàn,bǎ wán lìng rén jìng wàng juàn。

lǎo fū bái fā yǐ rú cǐ,wǎng shì yōu yōu lèi rú xiàn。

作者介绍

贡性之

元 · ? - ?

元明间宣城人,字友初,一作有初。师泰侄。以胄子除簿尉,有刚直名。后补闽省理官。明洪武初,征录师泰后,大臣有以性之荐,乃避居山阴,更名悦。其从弟仕于朝者,迎归金陵、宣城,俱不往。躬耕自给,以终其身。门人私谥真晦先生。有《南湖集》。

查看全部作品 →